• Liên kết mạng xã hội:
  •   

Video

Kỷ niệm 55 năm ngày Thành lập trường (1960- 2015) phần 1

Kỷ niệm 55 năm ngày Thành lập trường (1960- 2015) phần 1

Kỷ niệm 55 năm ngày Thành lập trường (1960- 2015) phần 2

Kỷ niệm 55 năm ngày Thành lập trường (1960- 2015) phần 3

Lễ khánh thành trường THPT Đoàn Kết - Hai Bà Trưng

Lễ đón bằng công nhận trường THPT đạt chuẩn Quốc gia

Video lễ Khai giảng năm học 2015-2016

Thư viện ảnh

Đọc nhiều nhất

Danh ngôn

Như những đàn chim tung cánh sẽ bay về tổ...

18/10/2015

Có khi nào trên đường đời bất chợt, bạn nhớ về thầy cô của mình không? Nhớ về những người đã dìu dắt ta trong suốt quảng đời đi học?

“Ngày ngày cắp sách đến trường

Cơm cha áo mẹ tình thương cô thầy”

Lời thơ như vang vọng trong tâm hồn mỗi con người. Khi sinh ra, cha mẹ cho ta hình hài, dáng đứng, cho ta dòng sữa mát lành và nuôi ta lớn lên. Rồi cuộc đời lại bước sang một hướng đi mới khi ta cắp sách đến trường, cho ta gặp những người cha, người mẹ thứ hai, nơi đó dòng sữa ngọt chính là nguồn tri thức và lời cha dạy, là lời thúc giục, vẫy gọi ở ngoài kia khơi xa của cuộc đời.

Thầy cô! Hai tiếng thiêng liêng ấy vang lên tự trong sâu thẳm tâm hồn ta một cách tha thiết không nguôi!

Thầy cô!

Hai tiếng thiêng liêng ấy vang lên từ trong sâu thẳm tâm hồn ta một cách thân thương. Đôn-ki-xtôi đã có câu nói nổi tiếng: "Dưới ánh hào quang của ánh sáng mặt trời, không có nghề nào cao quý bằng nghề dạy học”. Quả thật vậy, nghề giáo viên là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý, và người giáo viên là người âm thầm mà vĩ đại nhất. Thầy cô là những người đã dẫn dắt ta đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho cả một thế hệ.

Thầy cô là người lái đò cho học sinh. Trên chuyến đò ấy, Thầy cô chắp đôi cánh tri thức cho  ta tiến bước vào tương lai, để từng ngày trôi qua là lúc ta bước lên cao hơn với nấc thang kiến thức. Thầy cô còn là người dạy cho ta những bài học đường đời đầu tiên...

Thầy cô dạy ta biết học, biết viết, biết làm những gì nên làm, biết nói những gì nên nói, biết khi nào nên im lặng để lắng nghe ý kiến của người khác; dạy ta biết quan tâm đến những người xung quanh, biết thương cảm không làm ngơ trước những mảnh đời bất hạnh; dạy ta biết làm thế nào để vượt qua thất bại…

 Những bài học tưởng chừng như đơn giản ấy sẽ là những hành trang vô cùng quý giá để ta bước vào đời. Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển, chèo lái nên ta đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức, đó là thành quả không chỉ riêng ta, mà còn của thầy cô nữa.

"Dẫu đông dài, hạ trắng, nắng gắt hay mưa giông…

Những người chèo đò vẫn mải miết qua sông đưa khách…

Dẫu gió lạnh, đèn khuya, lưng áo mỏng…

Thầy tôi trăng hắt những đêm kia, vẫn mải miết chèo đời…"

Thời gian vẫn cứ thế lặng lẽ trôi, thầy cô cứ âm thầm như những người lái đò, chở hết lớp lớp các thế hệ học trò đến bờ bến tương lai. Để rồi mai đây những thế hệ học trò đó sẽ như những đàn chim tung cánh sẽ bay về tổ...

Phạm Phương (12A4)

 

Ý kiến bạn đọc